Anh ơi! Dậy đi, tháng 11 rồi đấy!

0
268

Anh ơi! Dậy đi, tháng 11 rồi đấy!

image

Cái lạnh vô vị của đất trời Cố Đô vẫn trùm lấy anh vào mỗi sáng sớm, làm cho anh không đủ can đảm để lôi cái bộ xương di động ấy ra khỏi tấm chăn quý giá này. Cái mùa lạnh đối với một người nhác nhớm như anh quả thật kinh khủng. Nó còn tệ hơn cả việc nhốt anh ở một nơi không có âm nhạc vậy. Nhớ cái mùa đông năm anh còn lớp 9, anh đều bị Thầy chủ nhiệm đánh vào mỗi buổi sinh hoạt lớp vì tội đi học trễ. Rồi đến năm lớp 12, cô chủ nhiệm phải báo cho phụ huynh vì trong học kỳ I anh bỏ hơn 20 buổi học. Thậm chí anh đi trễ và nói dối thầy cô bộ môn rằng anh đến sớm nhưng quên đồ nên về nhà lấy rồi quay lại. Tất nhiên là chỉ trót lọt “vài” lần thôi. Bây giờ nghĩ lại anh chỉ muốn thốt lên một câu: “Ôi! Cái thời trẻ trâu! Đến bây giờ nó vẫn đeo bám mình!” Quả thật kỳ học này anh cũng đã vắng gần mười buổi học vì cái lạnh vô vị này đây.
Người ta nói Huế là thành phố mộng mơ, ở đây người ta dễ tức cảnh sinh tình. Thực sự hơn 1 năm ở thành phố này anh thấy nhạt nhẽo vô cùng, nhạt như bát cơm lạt vậy. Mùa đông về rồi, mưa lại suốt ngày suốt đêm, mưa chi mà mưa kinh rứa không biết, đến nổi đặc sản của Huế thì phải kể thêm món Mưa kinh niên. Cứ mưa thế này thì anh buồn lắm! Anh nhớ nhà, nhớ quê, nhớ mấy cái kỉ niệm còn vương vãi ở một góc sân trường. Tháng 11! Quá nhiều điều để anh phải hồi tưởng.

Cái mà anh nhớ ngay lập tức là cái thời cả năm đi học ngóng 20-11 chỉ để đến nhà Thầy Cô mang bánh kẹo về. Bỏ đầy túi áo túi quần rồi còn nghĩ tới cái bao ni lông. Ôi trời đất bơi! Nghĩ lại mà nghe dị chi mà dị. Lớn lên rồi, 20-11 chỉ đơn giản là tụ họp đến nhà Thầy Cô quậy phá rứa thôi. Cũng vui nhưng không đặc sắc nhờ… Và tất nhiên, tháng 11 cũng lại gắn liền với những yêu thương ngớ ngẩn của tuổi học trò yêu đương vớ bẩn. Há há…

image

Tháng 11… Lần đầu tiên anh mua một bông hồng tặng một cô gái trong dịp sinh nhật cô ấy. Đó là mối tình đầu của anh. Anh đâu biết dị, anh cũng đâu biết ngại, vì lúc ấy tình yêu đối với anh quá thiêng liêng và không gì có thể cản trở anh được. Trước con mắt của hàng chục con người, anh như một hiệp sĩ từ trên xe đạp bước xuống với cành hồng trên tay. Anh tiến tới chỗ một cô bé đang đi chơi với đám bạn: “Tặng Thảo này…” Cô bé bẽn lẽn cầm nhánh hoa mà ngại quá đi thôi! Đó là một lần anh cảm thấy hạnh phúc.

Và lại một tháng 11 nửa. Lại một dịp sinh nhật nhưng đây là chuyện tình thứ 2 (Có thể ai đó sẽ cho đây là một mối tình, nhưng nó cũng chỉ ở mức độ mến một phương và hết một phương thôi). Đó là một buổi chiều, trời mưa nhẹ. Anh giờ đã đi học ở Đà Nẵng, nhưng vẫn không quên ngày sinh nhật cái cô bé anh đang thầm thương ở quê nhà. Anh chạy đi mua một mạch nào là…. (Không kể, dị lắm) rồi chạy xe máy về quê gặp cô bé. Về tới quê thì mọi thứ ướt sạch nên anh lại phải gói quà lại từ đầu, một ít đồ đã bị ướt hết. Mang quà đến một quán cafe nhỏ trước trường THPT, để nhìn thấy gương mặt, nụ cười, ánh mắt… Ngồi chơi chưa được 30 phút, anh lại phải đi. Nhưng đó lại là một lần anh cảm thấy hạnh phúc.

Bây giờ, những yêu thương bộc phát đó đã qua rồi, cái điều hạnh phúc mà anh từng có cũng xa vời lắm! Tháng 11 anh chỉ muốn quấn mình vào chăn và tìm đến những giấc mơ nhạt nhẽo. Trong đêm dài và lạnh, anh lại suy nghĩ vu vơ, ảo mộng về một nàng công chúa rồi lại bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Nhiều lần anh muốn tìm một ai đó để có chút hơi ấm trong cái quãng đời sinh viên này, nhưng vì sao đó lại thôi. Có vẻ như những lần trăng hoa thời trung học đã lấy hết xúc cảm của anh đi rồi. Cứ sợ cho đi rồi lại mất tất cả. Màn đêm càng lúc càng dày, cả căn phòng im ắng không một tiếng động, một thân gầy đang ôm cái chăn nằm co ro, hơi ấm của tấm chăn đã đưa anh vào giấc ngủ lúc nào không ai biết…

Lê Trang Thái

CHIA SẺ
Là người đơn giản, khó gần, nhưng gần rồi thì dễ ưa nhau lắm :)) Có tình yêu đặc biệt với âm nhạc và phụ nữ :p

Leave a Reply

Hãy là người bình luận đầu tiên cho bài viết này..

Thông báo cho tôi khi
avatar