[Blog] Cám ơn anh! Người đã đi qua cuộc đời em

0
257

Buồn cười nhỉ ?
Em vốn rất thích viết. Em nhiều tâm trạng, lắm ưu tư. Em muốn chia sẻ.
Nhưng cứ mỗi lần muốn viết, type rồi lại xóa, type rồi lại xóa. Mỗi lần muốn chia sẻ điều gì đó với ai, cứ định mở miệng, nhưng rồi lại thôi.
Cho đến cái ngày em tình cờ “nhìn thấy anh” trên Facebook. Lặng lẽ vào wall anh, những cái note đủ dài, những status đủ sâu sắc, những bức hình thừa cô đơn.
Em say nắng !

Có lẽ anh sẽ bảo ừ em sống ảo, chẳng biết gì về anh, đến một câu chào hỏi cũng chưa từng nói với nhau chứ huống gì những cuộc trò chuyện mà phát sinh tình cảm.
Nhưng không, anh ạ ! Em gọi đó là tương tư từ một phía. Tương tư thì có chừa đối tượng nào mà ảo với thật anh nhỉ ?
Em thích anh, thích cái cách anh viết, thích cảm xúc lộn xộn, cả lời lẽ dường như mông lung. Có điều, nó nhuốm 1 màu buồn rất đặc trưng, màu buồn của riêng anh.
Và em đồng cảm với nỗi buồn đó.
Phải chăng, càng trưởng thành, ta càng cảm thấy cô đơn với nỗi đau của chính mình ?
Em biết đeo mặt nạ là xấu…nhưng nếu cởi ra…sẽ lạc lõng vô cùng. Vì ở cái thế giới này, ai cũng đeo mặt nạ cả mà..

Nhưng hoàn toàn với anh, em không mang một bộ măt nạ nào cả. Em vẫn còn nhớ như in cái giây phút mà chúng ta quen biết nhau rồi đến lúc gặp nhau – một cuộc gặp gỡ mà chính em cũng không ngờ.

Thời gian trôi qua cũng nhanh thật mới đó mà đã hơn nửa năm để em thốt ra 2 chữ “chúng ta”, những tin nhắn đầu tiên của anh và em dù đã xóa đi nhưng em vẫn còn nhớ như in. Lúc ấy, anh vẫn là 1 chàng trai độc thân, còn em – kẻ đã có người yêu, và dĩ nhiên là anh biết, nhưng anh ko biết rằng cũng chính từ lúc quen anh, những ngày tháng inbox, comment trên Facebook đã khiến em xao động và thích anh từ khi nào không hay. Tình cảm vốn dĩ là cái làm cho con người ta đau khổ và khó xác định đc, em cũng vậy, cũng là con người khao khát được yêu thương, đôi khi là quá tham lam và ích kỉ trong tình cảm. Từ lúc quen anh, em ngày càng hư hỏng (cho em đổ thừa anh tí nhé) vì đã chia 1 phần trái tim cho anh. Em cũng biết điều mình đang làm là sai trái nhưng em không thể dừng lại cho tới khi em đối diện với anh thì lúc đó em đã không còn tỉnh táo để suy nghĩ thêm nữa… Em chỉ dám nói rằng em thương anh mà không dám chiếm anh làm của riêng em bởi điều đó là không thể. Anh không thấy em khóc nhưng điều đó không có nghĩa là nước mắt em không rơi.

thaikeyboard.info95

T – người con gái mà anh đem lòng yêu ấy lại không đáp trả tình cảm nơi anh… điều đó khiến em buồn lắm, anh biết không? Khi đã hiểu rõ được sự việc và cũng phần nào hiểu đc anh, em cảm thấy mình không có tư cách nói ra lời thương anh bởi em là đứa con gái đã mang trong tim một bóng hình và người đời thì không chấp nhận chuyện bắt cá 2 tay mà trước hết là anh cũng sẽ không thể đón nhận. Còn em, em cũng không cho phép bản thân làm thế đc.. À mà cho em đính chính là e k phải dạng người bắt cá hai tay cũng không phải loại con gái dễ dãi hay đại loại là thế. Em biết nghe có vẻ như đang ngụy biện nhưng trong cái xã hội này mấy ai mà không minh chứng cho những gì mình làm hả anh! Vì thương anh mà không ít lần em cũng quan tâm cô gái ấy vô điều kiện.…

Dạo gần đây chúng ta có xảy ra chút hiểu lầm, em tin là như vậy. Từ lúc chia tay nhau, trở về với Sài Gòn – bên cạnh người yêu em, nhưng không lúc nào em không nghĩ về anh, em biết làm như thế là em có tội với người em yêu nhưng em vẫn không thể nào hiểu nổi bản thân em nữa.. Nhìu khi cố gắng quên anh nhưng dường như mỗi ngày trôi qua em phát hiện 1 điều là em lại nhớ anh đều đặn mỗi ngày. Đôi lúc em chỉ muốn được là người thay thế của anh, đứng bên lề hạnh phúc của anh nhưng luôn được anh chia sẻ thế là đủ rồi. Em sống mà cứ như có 1 ai đó đang tồn tại song song trong bản thân mình.. khó tin quá anh nhỉ nhưng xin anh hãy tin. Em vẫn rất yêu người ấy nhưng lại không ngưng nghĩ về anh, nhỏ bạn thân bảo làm thế anh sẽ xem thường và nghĩ xấu về em, nhưng em mặc kệ vì em không thể dối lòng. Nhìu đêm nằm mơ về anh mà đến lúc thức dậy chỉ mún sao đêm nữa lại mơ về anh và đừng thức dậy nữa. Em không dám mong em và anh gặp nhau sớm hơn vì chắc gì khi đó chúng ta đã hợp nhau, em chỉ ước sao lúc trước chúng ta đừng quen biết có lẽ giờ đây em sẽ không viết ra những lời này.

Anh từng nói em là người con gái đầu tiên mà anh ôm, điều đó khiến em rất hạnh phúc nhưng cũng khiến em đau lòng vì em chẳng có gì với anh là đầu tiên cả, anh đứng sau người em yêu. Nghe phũ quá anh nhỉ. Anh cũng từng trêu em: “Sao tụi mình giống đang ngoại tình quá!” Em cũng ngốc nghếch hi vọng rằng được làm nhân tình của anh dù chỉ là 1 lần. Em đang rất tỉnh táo và biết mình đang nói gì thế nên anh hãy cho em được nói để nhẹ lòng và thoải mái anh nhé!
Anh trách em sao im lặng, nhưng anh có biết đâu lí do, anh nghĩ em đã quên anh, quên những gì thuộc về anh mà anh đâu biết em đều nhớ rất rõ chỉ là không nói ra. Anh trách em mà lại không cho em đc trách anh trong khi anh rất vô tâm, mà cũng phải, tâm của anh đâu phải dành riêng e. Em để tâm quá cũng đau mà lạnh lùng thì cũng càng khổ. Em là con gái lại rất hay nhõng nhẽo dù e không được phép nhõng nhẽo với anh nhưng em vẫn muốn anh quan tâm em 1 xíu, chủ động nhắn tin hay gọi điện thoại,hoặc thậm chí like những dòng status của em. Em chợt nhận ra anh đã không còn như trước kể từ cái ngày mà em làm anh giận, làm anh thất vọng, em hiểu, đáng lẽ em nên vui vì anh đã quên đi em mới phải chứ nhỉ, sao em lại cứ níu kéo anh, cứ phải cho anh biết em đang tồn tại để rồi người buồn chỉ có em. Ngay giờ này, khi viết ra những dòng này cho anh em lại đang “cảm” đấy! Có những thứ không phải nói ra là được anh hiểu không? Nếu như tất cả những gì em nghĩ, em cảm nhận có thể viết ra hết mà a hỉu thì e sẽ không “bị cảm” đâu anh nhỉ?

Bây giờ có quá sớm để nói rằng em rơi lệ vì anh không? Có quá sớm để chúng ta phải tạm biệt nhau mãi mãi, có quá sớm không anh? Vì chúng ta chưa bao giờ là gì của nhau cả cho nên em chỉ dám xem anh là người thương một người thương mà dù có cách xa hay đối diện với những mất mát thì sẽ vẫn thương nhau anh àh!
Nhiều lần em rất nhớ anh, nhớ nhìu lắm, chỉ muốn bay ngay ra Huế để đc gặp anh nhưng không thể. Cầm điện thoại lên soạn tin nhắn nhưng lại thôi, muốn gọi điện thoại nhưng với danh nghĩa là gì đây, và có tư cách gì để nói ra chữ nhớ phải không anh? Nhưng thật đau lòng là khi can đảm nhắn tin thì nhận lại được gì ngoài sự lạnh lùng từ anh. E không giận anh đâu bởi có giận anh thì em lại càng nhớ anh mà thôi.

Chắc anh biết Hamlet Trương chứ nhỉ? Anh ta có những ca khúc và những lời văn rất hay và ý nghĩa mà điều đặc biệt là dường như nó để dành cho em và anh thì phải?! Anh ta đã từng nói: “Có những người mà trong cuộc đời này… mà ta biết rằng nếu ta bước thêm 1 bước nữa để nói là ta yêu họ thì ta sẽ mất họ ngay.. vậy nên lúc nào em cũng nói là em thương anh vì em sợ tình yêu làm tan biến đi những gì ta đã có… Em chọn cách bước đi cùng anh nhưng không hề giành lấy anh cho riêng mình, và em tin là trên cõi ngân hà này còn nhiều lắm những người thương nhau để đó… như anh và em…” Anh bằng lòng làm người thương em nhé! Dù chỉ là trong phút chốc thôi… Em thương anh nên luôn mong anh được hạnh phúc. Sau này không có sự “xuất hiện” của em nữa thì sẽ không có ai lãi nhãi hay làm phiền anh, nhưng em tin sẽ có người quan tâm anh nhìu hơn em…
Em sẽ nhớ lời mà anh đã từng nói: “hạn chế lời xin lỗi” thế nhưng cho em nói câu ấy 1 lần nữa thôi anh nhé…Em xin lỗi anh vì tất cả!
Và cảm ơn – người thương và là người đã đi qua cuộc đời em…

“Cả năm có thể không một một tin nhắn, không một cuộc điện thoại nhưng khi cần là có…đó là điều tuyệt vời.!”

CHIA SẺ
Là người đơn giản, khó gần, nhưng gần rồi thì dễ ưa nhau lắm :)) Có tình yêu đặc biệt với âm nhạc và phụ nữ :p

Leave a Reply

Hãy là người bình luận đầu tiên cho bài viết này..

Thông báo cho tôi khi
avatar