Cà Rem – Kem của tuổi thơ!

0
448

Cà rem… cà rem đây – Tiếng rao kèm theo tiếng lắc leng keng cái chuông tay của mấy bác bán cà rem là một âm thanh vang vọng ngọt ngào, đem theo hương vị mát lạnh trong những trưa hè oi ả của lũ trẻ quê tôi ngày xưa.
Mùa Hè, trong tiếng ve râm rang trên những tán cây xanh, lũ trẻ trốn ngủ trưa để đợi cái lưng áo ướt đẫm mồ hôi của bác bán Cà Rem.


Cà rem ngày xưa chỉ là nước đá, pha nước đường (bây giờ lớn biết là đường hóa học độc hại), nhưng với tụi mình ngày xưa là món ăn ngon khó cưỡng lại! Vì khó cưỡng lại nên những đứa trẻ luôn tìm mọi cách để có được que kem đó, đứa nào ba mẹ khá một chút thì được cho 200 đồng, hồi đó 200 đồng mua được bốn cây kem. Có đứa nghịch ngợm thì lấy cả dao cắt đôi dép nhựa đang mang, để thành dép đứt, có cớ mà đổi cà rem ăn, dù sau đó ba mẹ phải tốn kém để mua lại đôi dép khác. Có đứa còn dám lấy nồi nhôm, nắp vung đập cho móp méo đi, cho có vẻ không còn dùng được để đổi cà rem. Tự làm giảm giá trị đồ dùng của gia đình chỉ để đổi một que kem, trong đầu óc non trẻ của tụi trẻ chưa biết đến khái niệm về giá trị đó, chỉ biết với tụi nó que kem là giá trị nhất nhất trong cái nắng hè đổ mồ hôi.


Thỉnh thoảng tôi cũng đi ăn kem cùng bạn bè, bây giờ kem phong phú vô cùng, đủ màu, đủ hương vị, ,với những cái ly với hình dáng ngộ nghĩnh, màu sắc bắt mắt, và chúng cũng được đặt những cái tên vô cùng mĩ miều như: tình bằng hữu, mộng uyên ương, thuyền hoa… Nhưng nó vẫn không có cái cảm giác nào ngon bằng cây Cà Rem mút chung với đám bạn trong những buổi trưa hè ngày xưa!!!


Trịnh Sơn

CHIA SẺ
Đăng ký làm cộng tác viên cho blog ngay để đăng bài bằng bút danh của bạn! Liên hệ ngay cho Thái nhé :)

Leave a Reply

Hãy là người bình luận đầu tiên cho bài viết này..

Thông báo cho tôi khi
avatar