“Gánh” cuộc đời

0
91

“Gánh cuộc đời” nặng hay nhẹ còn tùy “tấm lòng” của chúng ta đối với cuộc sống , tình yêu cuộc sống.

image

Có câu chuyện thế này:

Một tín đồ người Ấn Độ đi bộ đến đền thờ Thánh ở Hymalaya. Đường đi thì xa xôi, đường núi vô cùng khó đi, không khí thì loãng. Ông ta tuy mang theo rất ít đồ đạc, nhưng vẫn cất bước không nổi, vừa đi vừa thở hổn hển….

Ông ta đi rồi nghỉ, nghỉ rồi lại đi… không ngừng nhìn về phía trước, hy vọng mục tiêu đi đến sẽ sớm xuất hiện. Thình lình ông thấy phía trước có một bé gái chưa đầy 10 tuổi, trên lưng cõng một em bé đang từ bước từ bước… từng bước về phía trước. Cô bé thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa , nhưng hai tay vẫn ôm cứng đứa trẻ trên lưng.

Tìn đồ người Ấn Độ đi đến bên cô bé, rất đồng cảm nói:

– Cháu của ta, cháu cũng giống như ta, cháu nhất định mệt rồi, cháu cõng nặng quá !

Cô bé nghe xong, không vui, trả lời:

– Cái ông cõng là vật nặng, nhưng cái cháu cõng không phải là vật nặng, nó là em trai của cháu.

Người cảm thấy gánh nặng vì không có tình yêu.

Chính Tình Yêu cho ta sự nhẹ nhàng. Mọi thứ chỉ có ý nghĩa khi nó giúp cho ta sống cho một tình yêu chân chính, cho một lý tưởng rõ rệt, cho một cuộc đời có ý nghĩa.

Tình yêu nào cũng cần có sự hy sinh. Hy sinh sẽ là gánh nặng nếu tình yêu đó không thật. Được hy sinh cho tình yêu lại là niềm hạnh phúc, nó là“ách êm ái, và gánh nhẹ nhàng” khi trái tim đã dành trọn cho tình yêu.

Thế giới sẽ hạnh phúc biết bao, nếu mọi đôi vai đều biết kề nhau chung vác những trách nhiệm và bổn phận để làm cho thế giới đẹp hơn.

Trong gia đình, công sở, tập thể… đều cần phải như vậy.

(Sưu tầm)

CHIA SẺ
Đăng ký làm cộng tác viên cho blog ngay để đăng bài bằng bút danh của bạn! Liên hệ ngay cho Thái nhé :)

Leave a Reply

Hãy là người bình luận đầu tiên cho bài viết này..

Thông báo cho tôi khi
avatar