Vợ xấu!

0
73

ThaiKeyboard Blog – Thời còn đi học, thất tình vì một nữ sinh xinh đẹp, tôi “rút kinh nghiệm” và quyết định chọn vợ chỉ cần là một phụ nữ nhan sắc từ trung bình trở xuống, nhưng giỏi giang, có học. Tôi đã toại nguyện với một nhân viên cùng cơ quan. Tôi quen chớp nhoáng, cầu hôn cũng nhanh như điện xẹt.

2813-vo-xau-29158

Ngày tôi đưa thiệp cưới, cả cơ quan đều kinh ngạc, vì tôi vốn cao ráo, đẹp trai trong khi Minh, người đứng tên chung thiệp cưới với tôi có thân hình đẫy đà, lại hơi xấu… Ngoài quan niêm “vợ đẹp của người”, tôi “chấm” Minh ở tính nết dịu dàng, không ăn diện, thu vén khéo và nấu ăn ngon. Gia đình hai bên đều khá giả, chúng tôi được ở tầng thứ nhất căn nhà ba tầng của gia đình tôi. Yên tâm có vợ lo toan việc nhà, tôi thoải mái la cà cùng bạn bè độc thân hoặc những người chồng, cha vô trách nhiệm khác, sau giờ làm việc là nhậu nhẹt, cặp bồ đi qua đêm… Minh không nói gì nhưng khi đứa con gái đầu lòng ra đời, Minh lên tiếng yêu cầu tôi phải có trách nhiệm với gia đình. Tôi tự cãi, lớn tiếng cho rằng “gánh vác giang sơn nhà chồng” là chuyện của Minh. Ba mẹ tôi vốn bảo thủ, thay vì bênh con dâu, lại lớn tiếng bênh vực tôi, mắng mỏ Minh thậm tệ. Một lần, trong lúc cãi vã, mẹ tôi đã nói:” Con tao không lấy mày thì có mà ma nó lấy. Thử mày ra đường xem có ai ngó tới không?”. Minh nhìn môi, tôi đắc thắng xác nhân:” Tôi lấy cô về để có người đẻ con và chăm sóc bố mẹ tôi thôi”. Không ngờ, Minh vào phòng thu dọn đồ đạc, ra khỏi nhà tức thì. Ban đầu, bố mẹ tôi và tôi nghĩ Minh chỉ làm nê, thách thức. Minh có đi đâu thì đi, miễn là để đứa con lại nhà chồng. Chẳng ngờ Minh ra đi rất mạnh dạn, mặc cho con gái kêu khóc trong tiếng mắng chửi, chì chiết của bố mẹ, hai em gái tôi và tôi. Tôi nghĩ, nhớ con Minh sẽ về, chỉ là vấn đề thời gian. Sáng hôm sau, gia đình tôi nháo nhào vì không còn ai lo cơm nước. Trước đây, chuyện cơm nước là do mẹ tôi phụ trách, lau dọn nhà cửa do em gái đảm đương. Nhưng từ khi cưới Minh về, mọi việc đều dồn cho cô ấy. Mẹ tôi quen thong dong năm năm qua, nay phải lụm cụm xuống bếp, hai đứa em quen ngủ trưa đến gần giờ mới đi làm đi học mới xuống ăn sáng, giờ phải dậy sớm để giúp mẹ tôi. Chiều về mọi người phải tự bỏ quần áo vào máy giặt, tự lau dọn phòng mình. Đáng nói là không ai đưa đón con gái tôi. bé Hạnh quen hơi mẹ, dù đã ba tuổi nhưng vẫn khóc đòi mẹ suốt ngày. Cả nhà rối tung lên! Tôi điện thoại cho Minh, cô ấy không bắt máy. Tôi điện thoại bàn gặp cô em vợ, bị cô ấy mắng té tát, sỉ nhục trăm bề. Tôi nhắn với cô ấy là tôi sẽ li dị Minh, cô ấy hét vào máy:” Ly thì ly, xem ai hầu hạ đám thối tha nhà anh”.

Mọi việc trong gia đình một mình Minh cáng đáng

Tôi vào cơ quan, không ngờ Minh đã làm việc với công đoàn, lãnh đạo cơ quan thông báo sẽ ly hôn với tôi. Minh là một nhân viên giỏi, mẫn cán và rất cương quyết trong mọi công việc, nên với hôn nhân cô ấy cũng vậy. Chuyện tôi trăng hoa, mèo mỡ đi suốt đêm, vô trách nhiệm với vợ con, kể cả chuyện Minh làm “đầy tớ không công” cho gia đình tôi mọi người đều biết. Chỉ đợi giọt nước tràn ly và tờ tường thuật của Minh với lãnh đạo trước khi đưa đơn ly hôn ra tòa. Mọi người đều đứng về phía Minh. Suốt ngày tôi tìm cách xin lỗi Minh, không ngờ gương mặt Minh giá lạnh hơn cả băng đá. Đồng nghiệp có vài người khuyên nhưng Minh lạnh lùng:” Mỗi nhà mỗi cảnh, mong đừng ai chen vào chuyện gai đình tôi. Tôi đã gần 40 tuổi rồi”. Thế là tất cả tắt tịt! Minh đã nhờ người bạn luật sư đẩynhanh tiến độ ly hôn. Ở tòa Minh dứt khoát nếu tôi muốn nuôi con Minh cũng không cản, bằng lòng nhượng quyền nuôi con cho tôi. Thú thật, mấy tháng không có Minh, gia đình tôi như địa ngục, con gái tôi như gánh nặng, bởi nó đã quen sự chăm sóc của mẹ. Tôi biết Minh nói thật. Kể từ ngày ôm quần áo ra khỏi nhà tôi, Minh không hề ghé lại thăm con một lần. Tôi lấy cớ mang con sang thăm mẹ, Minh không tiếp. Vì vậy, gia đình tôi đành giao con cho Minh. Tại tòa, Minh đồng ý nhận con, chỉ cần tôi bế con, mang va li, quần áo đồ dùng của con sang nhà Minh chứ Minh không về nhà tôi lấy đồ đạc của con. Ly hôn và nhận nuôi con, Minh chuyển công tác. Mỗi lần tôi điện nói nhớ con, Minh lạnh lùng: ” Vậy chiều nay ông ghé rước con đi, khi nào muốn thì mang sang nhà tôi trả lại!” . Mất Minh rồi, tôi mới thấy một khoảng trống lớn trong cuộc sống của tôi và cả trong căn nhà của bố mẹ tôi. Cả tôi và gia đình đều sai lầm khi nghĩ tôi đẹp trai mà lấy vợ xấu là cầm dao đằng chuôi. Với phụ nữ, dù không nhan sắc nhưng có học thức và bản lĩnh, thì họ chẳng bao giờ để ai lăng mạ và xem thường mình, kể cả đó là chồng và gia đình chồng. Khi họ đã quyết định ly hôn có lẽ còn cương quyết hơn nhiều so với một người phụ nữ bình thường. Tôi đã mất một người vợ tốt. Ba mẹ tôi mất người con dâu tốt. Có lẽ đã quá muộn để hiểu: ” Vợ xấu chưa hẳn là vợ mình nếu mình không biết yêu thương và trân trọng”.

CHIA SẺ
Đăng ký làm cộng tác viên cho blog ngay để đăng bài bằng bút danh của bạn! Liên hệ ngay cho Thái nhé :)

Leave a Reply

Hãy là người bình luận đầu tiên cho bài viết này..

Thông báo cho tôi khi
avatar